Tình yêu kiếp trước có thật sự tồn tại

Kiếp trước có thật sự tồn tại bạn có tin hay không? Tôi thì có đó, vì tôi đang lẩn quẩn trong vòng ma mị của một thứ cảm giác thật thật hư hư từ trong tiềm thức

Bạn có tin những tin nhắn của người thân trong kiếp trước đang gửi đến bạn?

Tôi muốn kể bạn nghe câu chuyện của chính bản thân tôi về một thứ cảm giác rợn người về một giấc mơ có thật.

Hôm ấy tôi mệt mỏi hơn ngày thường rất nhiều, cứ muốn đi ngủ dù nhìn đồng hồ chỉ 22g giờ hơn. Giờ này bình thường tôi vẫn lướt facebook hay nằm oài xem phim, mà hôm nay lại buồn ngủ khủng khiếp.

Nằm cầm điện thoại mà mơ màng ngủ quên lúc nào không hay?

Bỗng tôi thấy mình đang đứng trên một con đường vắng ở một nơi xa lạ mà tôi chưa đặt chân đến bao giờ? Con đường dài hun hút với những hàng cây xào xạc như những tiếng thì thầm của ai đó trong gió, làm tôi rợn người.

Cảm giác của tôi ngay lúc đó là vừa sợ vừa như đang vội vã tìm kiếm một ai đó rất quan trọng với mình.

Con đường có một ma lực nào đó khiến tôi phải bước đến, càng đi càng thấy hình như quen lắm, đây giống như một nơi mình đã từng đến nhưng trong đầu không thể nhớ nỗi là đã đến đây lúc nào.

Hiện ra trước mắt tôi là nghĩa trang với những tấm mộ bia cũ kỹ, các con chữ khắc trên mộ đã nhòe đi với sự xối mòn của thời gian, tạo cho nơi đây cảm giác lạnh lẽo đến đáng sợ.

Men theo lối đi đầy cỏ dại lẩn khuất trong nghĩa trang kia, hai bên là những ngôi mộ cổ bị rêu che phủ không còn nhìn rõ là người nằm dưới đó đã chết bao lâu. Mỗi bước chân của tôi dường như có cả chục đôi mắt quan sát từ bên trong các bia mộ nhìn ra.

Gió cứ rít từng cơn, xung quanh ảm đạm không một bóng người, lâu lâu lại có vài tiếng sột soạt trong các bụi cây, tôi căng mắt nhìn thật kỹ nhưng hoàn toàn không nhìn thấy được thứ gì, cảm giác lạnh từ sau gáy đến sống lưng, rồi cái lạnh chạy dọc xuống hai chân tê tái đến từng tế bào.

Ngay lúc này, cái sợ lấn át cả tâm trí, tôi chỉ muốn quay đầu bỏ chạy thật nhanh…

Nhưng… cái cảm giác…

Có ai đó đang đợi mình ở phía sau con đường đó…

Một người mà trong tận sâu trái tim của tôi luôn khao khát muốn gặp mặt, từng giờ từng phút…

Thế là tôi lại bước đi tiếp, mặc kệ nỗi sợ vẫn bao quanh tôi trong màn đêm sâu thẫm.

Trong trái tim tôi run lên bần bật cái cảm giác cần phải gặp mặt người đó, người mà khiến tôi chế ngự cả nỗi sợ đơn độc giữa một nơi ma quái này để đến nơi trái tim đang mách bảo.

Tim tôi đập thình thịch như lần đầu tiên mà tôi nói tiếng yêu, vừa lo lắng không được gặp mặt người mình tìm mà cũng vừa bâng khuâng không biết gặp rồi sẽ nói gì với người ta. Một thứ cảm giác hồi hộp đến run tay run chân, tưởng chừng như đứng không vững.

Bỗng hiện ra trước mắt tôi là một căn biệt thự cũ nát, xung quang cỏ dại um tùm, nét kiến trúc cổ bị rêu phong và màu thời gian bao phủ.

Một người đàn ông với áo khoác đen đang đứng quay lưng về phía tôi, tôi chợt nhận ra…

…chính hình dáng đó…chính giọng nói đó… tôi đã từng rất yêu…từ một thời xa xưa nào đó!

“Tại sao lại làm như vậy với tôi”

Tôi hỏi bằng tất cả sự ấm ức chất chứa trong lòng bao nhiêu lâu nay?

“Em đừng tìm anh nữa, chúng ta bây giờ đã là người của hai thế giới khác nhau…mãi mãi không bao giờ được ở bên nhau. Nếu anh không làm như vậy, em sẽ đau khổ và sẽ mãi sống trong bóng tối của quá khứ”

” Nếu đã vậy, vì sao anh vẫn khiến tôi nhớ đến anh, vẫn khiến tôi phải đến đây, tại sao tại sao”

Tôi chạy đến ôm chầm người đàn ông ấy, mùi hương đó, thân thể đó, tất cả đều tôi muốn lúc này là nhìn thấy lại gương mặt ngày xưa đó.

Nhưng anh ta tàn nhẫn đến nỗi, luôn giấu mình sau bóng đêm, khiến trái tim tôi đau như ai bóp nghẹt. Cảm giác khó thở đến cùng cực, tay đấm mạnh vào lưng người ấy nghe bình bịch, tôi đánh như trúc bỏ hết những nỗi niềm trong lòng.

Càng đấm tôi càng cảm thấy tim mình quặn thắt.

Nỗi ám ảnh đau đớn của quá khứ cứ sục sôi trong trái tim tôi, cảm giác vừa yêu vừa hận đan xen nhau khiến tôi như một đứa điên cuồng gào thét.

“Tại sao, tại sao”

Tôi cảm thấy đau điếng bên má thì mở mắt ra thấy ông chồng tôi đang vếu vô má mình vừa kêu to ” Em em tỉnh dậy cái éo gì giữa đêm giữa hôm đập lưng anh thình thịch vậy, bị điên à”

Móa ơi…thì ra nãy giờ tôi mơ…

Ông chồng tôi liếc mắt “Lại mơ thấy ma hay sao à, đã kêu em thay bộ ga gối mới bằng vải nào nằm mát êm một chút mà cứ tiếc kiệm, mua ba cái bộ ga 99k trên mạng làm gì, nằm nóng rát cả lưng tối nào cũng nằm mơ thấy toàn đấm đá”

Đưa cái lưng đó ché vì bị tôi cào đấm mà thấy thương cho ông chồng của mình các bạn à.

Các bạn có thương chồng thì đừng tiếc tiền mua bộ ga gối xịn cho ổng xài, chứ xài ga gối rẻ tiền nằm rát lưng nằm mơ thấy ma la oi oi đánh chồng như đánh ghen thì khổ. Coi tham khảo các bộ ga gối Tencel mát mẻ, êm ái để mua cho chồng nằm nha.

 

 

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chat Trực Tuyến 24/7